NHỮNG ĐÓA HÓA UPC Ở XÃ ĐẢO LONG SƠN

NHỮNG ĐÓA HÓA UPC Ở XÃ ĐẢO LONG SƠN

Vũng Tàu những ngày giáp Tết, gió chướng bắt đầu thổi rát mặt người. Cái nắng hanh hao của miền biển quyện với vị mặn mòi của muối, phả vào từng tán cây, ngọn cỏ xã đảo Long Sơn.

Chúng tôi – những người làm Nhân sự tại UPC Green – đã có một chuyến thực địa đầy cảm xúc cùng bộ phận An toàn về vùng đất đặc biệt này. Long Sơn không chỉ gợi nhớ về Nhà Lớn uy nghiêm, về những con người theo Đạo ông Trần "cư trần lạc đạo", mà hôm nay, trên những vạt cỏ ven đường, nét mộc mạc ấy đã hòa quyện tuyệt đẹp cùng màu áo xanh bảo hộ của #UPC.

Người Long Sơn tại UPC làm nghề cây xanh không chỉ bằng sức, mà bằng cái “Tâm” của người tu hành tại gia. Họ chăm chút từng gốc cây, tỉa tót từng thảm cỏ như cách họ giữ gìn đạo hạnh: ngay ngắn, sạch sẽ và trung thực tuyệt đối.

Có đi nhiều nơi, chúng tôi mới thấy sự lạ lùng đáng quý ở mảnh đất này. Nếu ở đâu đó, bóng dáng xe An toàn xuất hiện thường mang theo áp lực của sự kiểm tra, thì ở đây, chiếc xe của đội ngũ An toàn lăn bánh tới đâu, nụ cười của anh em công nhân lại nở ra tới đó.

Họ đón người làm an toàn như đón người thân trở về. Bởi với họ, mũ, giày, dây đai không phải là sự ràng buộc, mà là cái “nghĩa” Công ty dành cho tính mạng của họ.

Và rồi, một khoảnh khắc đã khiến chúng tôi lặng người vì xúc động trước lòng tự trọng của người lao động nơi đây.

Đó là hình ảnh một nữ công nhân luống tuổi bên gốc Me tây. Khi thấy anh Kha bước tới, chị cúi mặt, những giọt nước mắt vội vã lăn dài trên gò má sạm đen vì nắng gió. Chị khóc không phải vì sợ uy quyền. Chị khóc vì thấy mình... có lỗi.

CNLS

Một bàn chân sưng tấy vì vết thương chưa lành khiến chị không thể xỏ vừa chiếc ủng bảo hộ. Biết quy định của UPC là “bất di bất dịch”, cái tâm chất phác khiến chị thấy dằn vặt. Chị sợ làm xấu hình ảnh đội, sợ thất hứa với cam kết an toàn. Chị mếu máo xin chịu phạt trước khi bất kỳ ai kịp mở lời.

Giữa cái nắng chang chang của xã đảo, giọt nước mắt ấy trong veo và nặng trĩu lòng tự trọng.

Nhưng cán bộ An toàn của UPC – những cán bộ vẫn bị gắn mác "nguyên tắc" – đã không rút biên bản ra. Anh ngồi xuống, nhìn vết thương của chị bằng ánh mắt của người em nhìn người chị vất vả:

“Chị ơi, an toàn là để bảo vệ chị, chứ không phải để làm đau thêm vết thương của chị. Chân đau thế này, ép vào ủng thì còn làm sao đi làm nuôi mấy nhỏ được?”

Thay vì một tờ biên bản lạnh lùng, anh hướng dẫn chị dùng băng bảo vệ chuyên dụng – một giải pháp tạm thời vừa an toàn, vừa êm ái. Khoảnh khắc ấy, chỉ có tình người ở lại.

Chúng tôi chợt hiểu, giá trị cốt lõi của UPC không nằm trên những slogan treo tường. Sự nghiêm khắc của quy trình đã gặp gỡ sự thật thà của lòng người, và dung hòa bằng lòng trắc ẩn.

Ở UPC, chúng tôi không chỉ trồng cây. Chúng tôi đang vun trồng cả những giá trị nhân văn, để mỗi ngày đi làm là một ngày hạnh phúc, ngay cả khi đôi chân có lỡ bị đau...

Last modified: Wednesday, 28 January 2026, 11:44 AM