BÀI HỌC NHỚ ĐỜI - NGƯỜI TRƯỞNG THÀNH NÓI KHẼ
Sáng nay, ly cà phê ở Canteen dường như đắng hơn mọi ngày. Không phải do chị Loan pha chế đổi công thức, mà do lòng người viết bài đang “đắng”.
Tôi vinh dự được ngồi cùng bàn với Chủ tịch HĐQT và TP. KHKT . Trong không gian ngập tràn màu xanh cây lá của UPC, tôi đang thao thao bất tuyệt về một dự án đào tạo mới thì Chủ tịch nhẹ nhàng đặt ly nước xuống, nhìn tôi và nói:
- “Anh Dương à, năng lượng của anh tốt đấy, nhưng âm lượng của anh đang gây ức chế cho người khác lắm. Anh nói nhỏ lại một chút, uy lực không nằm ở tiếng vang, mà nằm ở sức nặng của ngôn từ.”
Câu nói ấy như một gáo nước lạnh tạt vào sự hưng phấn của tôi. Tôi giật mình, im bặt và bắt đầu soi xét lại chính mình trong suốt những năm tháng qua.
Tôi tự nhận thấy mình là một “diễn viên” tồi trong vở kịch giao tiếp. Khi gặp Khách hàng, tôi nhẹ nhàng như gió thoảng, ân cần đẩy từng âm thanh “dạ - vâng”, nâng niu cảm xúc của họ như sợ làm vỡ một chiếc bình pha lê. Giọng tôi lúc ấy ngọt ngào, chuẩn mực, đúng chất “khách hàng là thượng đế”.
Nhưng hỡi ôi, khi quay lưng lại với nhân viên, tôi hiện nguyên hình là một “cơn bão”. Tôi cộc lốc, gắt gỏng. Chỉ cần một lỗi sai nhỏ, âm lượng của tôi lập tức chạm trần.
Đáng sợ nhất là trong các cuộc họp. Cứ hễ căng thẳng, khi lý lẽ chưa kịp thông suốt thì cái tôi đã run bần bật, và để che giấu sự mất bình tĩnh đó, giọng tôi oang oang vang lên như sấm rền. Tôi đã từng nghĩ, nói to để át vía, nói to để thể hiện mình đang nắm quyền kiểm soát.
Nhưng sáng nay, bên gốc cây xanh tĩnh lặng ở Canteen, tôi nhận ra: Mình đã sai. Sai một cách bản năng.
Tìm hiểu thêm, tôi mới biết, có hai thứ ô nhiễm dễ khiến con người ta “phát điên” nhất: Một là mùi hôi, hai là tạp âm. Dù là tiếng còi xe inh ỏi ngoài phố hay tiếng tranh luận oang oang trong văn phòng, tất cả đều là lưỡi dao cứa vào sự bình yên của người khác.

Tại UPC, chúng ta chăm sóc từng mầm cây, trân trọng sự tĩnh lặng để vạn vật sinh sôi. Vậy tại sao chúng ta lại dùng tiếng ồn để đối đãi với nhau?
Tôi chợt nhớ người xưa có câu “Thùng rỗng kêu to”. Đa phần những người hay to tiếng, hung hăng lại là những người đang cố dùng âm lượng để che giấu sự tự ti, sự yếu đuối hoặc sự thiếu chuẩn bị của mình. Một người tự tin, họ nói đủ nghe, nhưng thấm đủ sâu.
Tôi nhớ lại chính cấp dưới của mình, một bạn nữ, mới sinh năm 1998. Giữa bộn bề công việc, em ấy nghe điện thoại của chồng - người có lẽ đang mệt mỏi vì phải chăm con ốm. Nhưng em vẫn trả lời rành mạch, dịu dàng suốt 15 phút để hướng dẫn chồng chăm con.
Có lẽ, người có nội tâm an tĩnh, mạnh mẽ mới có thể dịu dàng trước những ồn ào.
Tại UPC, mọi người đều là những người lao động trí óc, tôi cần tập để âm lượng của mình tương xứng với chiếc áo sơ mi phẳng phiu và khối óc mình đang mang.
Cây lúa càng chín càng cúi đầu. Dòng sông càng sâu càng tĩnh lặng.
Có người nói: “Nếu bạn cho rằng càng lạnh lùng là càng trưởng thành, thì bạn đã nhầm. Trưởng thành thực sự là trở nên dịu dàng, dịu dàng với cả thế giới”.
Từ hôm nay, tôi sẽ tập hạ volume xuống một nấc.
Hãy để lời nói của chúng ta tại UPC tựa như “mưa thuận gió hòa”, tưới mát những căng thẳng của công việc, chứ không phải là sấm sét gây bão tố trong lòng nhau.
Kiểm soát âm lượng là tôn trọng người khác, và cao hơn cả, là sự tu dưỡng phẩm giá của chính mình. Tôi đã dần hiểu dần. Cảm ơn Chủ tịch HĐQT!
Trân trọng!
Một người đang học nói khẽ